Bài 5: Chuyện nói dối

By | Tháng Chín 5, 2014

GIÁO TRÌNH 100 BÀI TÀI LIỆU HẠC VIỆN WP DÀNH CHO CÁC BẠN TRONG CÂU LẠC BỘ CON DƯỢNG TONY BUỔI SÁNG (TnBS)

Bài 5: Chuyện nói dối

Những điều Dượng đi nước ngoài thấy hay, viết lên, mọi người tưởng là các bài hạc đạo đức, chứ thực ra không phải, đó chỉ là cái văn minh nhân loại. Nhiều bạn nhiễm mấy cái thói phi văn minh, nhưng mọi người xuề xoà bỏ qua, thế rồi càng ngày càng nặng, hết thuốc chữa. Đầu tiên là nói dối. Dượng ghét cay ghét đắng. Sao mới nhỏ xíu đã nói dối rồi. Phải từ bỏ ngay, lớn lên quen cái thói dối trá đó thì sẽ khổ lắm.

Trung thực thiệt thà hẻm có thua thiệt đâu, chỉ là bất lợi chút ít trong 1 giai đoạn ngắn. Về lâu dài, thói quen trung thực giúp mình nhiều thứ, đặc biệt là lòng tin và tình cảm của người khác. Người ta tin và thương thì làm gì cũng dễ.

Nói dối phải kèm với trí nhớ siêu việt. Vì phải nhớ hết mọi thứ đã từng nói để cho khớp. Chi cho mệt vậy, dành trí nhớ đó cho ngoại ngữ, cho việc đọc những áng văn đẹp, những dòng thơ, những bản nhạc tuyệt vời, cho công việc chuyên môn có phải hay hơn không.

Bạn dượng làm ở đại sứ quán Mỹ ở Trung Quốc, nó nói tụi tao cấp visa chủ yếu dựa vào sự trung thực của người phỏng vấn. Nhìn cái tướng đi, cái mặt, cái miệng, cái ánh mắt…là tao biết là đứa nói dối, nên tụi tao đánh rớt luôn, dù hỏi vài câu cho vui. Nó phỏng vấn 5 lần tao đánh rớt cả 5. Nhiều bạn đi du hạc hay du lịch phỏng vấn miết mà không đi được, dù có thư nhập hạc của trường uy tín bên nước ngoài, hay cầm một đống giấy tờ chứng minh sở hữu nhà đất nhưng tụi nó vẫn đánh rớt. Nguyên nhân là bệnh nói dối đã ăn vào máu, nói 1 câu ra là phải có cái gì đó không sự thật mới chịu được.

Nhiều công ty phỏng vấn nhân sự cũng vậy, họ hỏi ” bạn có bao giờ nói dối không“. Và có công ty yêu cầu duy nhất là ” bạn lỡ nói dối trong quá khứ rồi, nhưng khi vô đây, bạn có đồng ý và thề là sẽ chấm dứt hành vi hạ đẳng đấy không, nếu đồng ý thì chúng tôi nhận bạn“. Muốn phỏng vấn xin hạc bổng, xin vô cty đa quốc gia, đàm phán với nước ngoài buôn bán làm ăn, trong tình yêu, tình bạn và trong mọi sinh hoạt, cứ phải trung thực làm đầu, sẽ thành công. Mình ma lanh mưu mẹo làm gì lại nó mà bày đặt. Mình nói 2 câu phi logic là sẽ khiến người ta nghi ngờ, mất lòng tin. Mà không có lòng tin, thì không thể làm việc với nhau. Không thể đến được với nhau.
chuyen noi doi
Hồi đó có anh bạn làm cùng công ty Nhật, tên Thông, lớn hơn dượng mấy tuổi, ảnh dân Hải Phòng, vào Sài Gòn ở trọ đi làm nên buổi tối ảnh hay rủ Dượng đi cà phê. Thấy ảnh 30 tuổi rồi mà chưa có vợ nên bố mẹ ngoài Bắc sốt ruột, mới giới thiệu một cô tên Hồng làm phóng viên báo gì đó ở Hà Nội. Điện thoại email chat yahoo cả tháng trời, có lần cổ bay vào Sài Gòn chơi. Cái dượng và Thông đưa đi cà phê. Thấy cổ cũng lanh lợi, đẹp gái nên dượng duyệt, nói anh Thông cua đi, OK đó. Cổ ( tức cô ấy) nói em sinh ra ở phố Hàng Ngang hàng Dọc, cấp 1 hạc trường Hoàn Kiếm, cấp 2 Ngô Sĩ Liên, cấp 3 Amsterdam chuyên Sử, đại hạc tuyển thẳng vô trường báo chí. Dượng hâm mộ liền. Tại hồi xưa dượng thích đứa trường chuyên lớp chọn. Cổ cũng đưa luôn photo cái bằng đại hạc, rồi một số bài viết trên báo có tên cổ nữa. Dượng mê quá trời, nói cô này lấy làm vợ thì tuyệt, nên ra sức ca ngợi ép anh Thông lấy cho được. Cổ nói gốc gác nhà em mấy đời ông tiến sĩ thời Gia Long Minh Mạng. Rồi thu nhập gia đình em cao lắm, đi làm báo cho vui thôi. Em vô chơi với mấy anh 2 ngày, mốt là em đi Paris viết phóng sự về nước Pháp.

Cái dượng đãi đặc sản Sài Gòn liền. Đưa đi ăn cá kèo, có uống mấy ly rượu. Nói chuyện một hồi đề tài cao thấp, cổ nói em hồi bé gánh lúa mãi nên không cao được, một buổi đi hạc, một buổi đi gánh lúa chăn trâu. Cái mình nói ủa em ở Hàng Ngang hàng Dọc thì lúa và trâu ở đâu. Cái cổ lật đật đính chính là đi về quê ở Bắc Ninh gánh lúa. Cái dượng nói sao hồi chiều nói bố mẹ em cưng không cho đụng móng tay vào việc gì, 12 năm phổ thông em chỉ sáng hạc chiều hạc để thi hạc sinh giỏi quốc gia. Cái cổ lúng túng nói em trốn đấy, em trốn về quê đi gánh lúa, bố mẹ em không biết, nhà trường cũng không biết. Vì em thích gánh lúa với chăn trâu mà ở Hà Nội không có. Em thề, em thề là em có làm việc đó.

Anh Thông thấy không ổn nên mới hỏi lại mấy dữ liệu khác cổ đã nói, thấy trật hết trơn, nên vội trả tiền đi về. Thấy chán. Ra đón taxi, anh Thông đưa tiền trước cho anh taxi, nói chở cổ về khách sạn. Cổ nói em vào Sài Gòn chỉ ở được khách sạn 5 sao khu trung tâm, lần này em ở Rex để shopping ở Thương xá Tax bên cạnh cho tiện. Cái anh Thông chở dượng đi xe máy về, bí mật theo dõi coi cô này xạo tới đâu. Thấy taxi chạy tới Rex, thấy cổ cũng xuống taxi, ngó quanh, rồi đi bộ tới đầu đường đón xe ôm tới đường Bùi Thị Xuân, vô cái khách sạn có 2 sao, sĩ diện nên phải nói dối với mong muốn tột bậc là được tôn trọng. Sĩ diện là cái nhảm nhí của văn hoá chị Hoa hàng xóm mà em Nam phải từ bỏ. Bạn nào hạc tiếng Trung sẽ biết, bie ke qi, bu ke qi, zuo ke…tức đừng khách sáo, đừng khách khí, làm khách. Tiếng Anh tiếng Pháp đâu có, vì họ có sĩ diện khách sáo đâu. Có gì nói đó chứ mắc mớ gì phải đánh lừa người khác và đánh lừa ngay cả bản thân mình. Đói nói đói, no nói no, tôi chỉ vậy-thích thì chơi tiếp, không thì thôi. Cuộc đời đâu phải sân khấu đâu mà người ta lừa nhau dưới lớp mặt nạ hoá trang? Còn bao nhiêu việc phải hạc phải làm thay vì cứ diễn xuất. Rồi có sĩ mãi được không, hay ba bữa là lòi ra? Vì mình đâu có được đào tạo thành diễn viên chuyên nghiệp.

Trở lại vụ án cá kèo hôm trước, anh Thông nói tôi khinh quá à, lấy thể loại này về chắc đổ nợ. Dượng nói thôi, nó là con gái, tội nghiệp, đừng khinh. Hôm sau cổ gọi cả chục cuộc rủ đi cà phê ăn uống nhưng đều không bắt máy. Sẽ không có lần thứ 2 gặp mặt.

Cái hôm sau nữa, cổ nhắn tin trên yahoo là em đã đến Paris rồi, trời lạnh thế. Hai anh đừng nghi ngờ em, hôm đấy em say rượu nên nói linh tinh, giờ em ân hận mãi. Dượng và anh Thông cũng không trả lời. Block nick, xoá số đt luôn.

Ba ngày sau, dượng đưa mấy ông Nhật tham quan chợ Bến Thành, thấy cổ đang ngồi ăn bún riêu với một cô bạn nữa.

Bỗng dưng dượng nói chuyện với mấy ông Nhật mà lộn qua tiếng Pháp

Nous devons aller à l’hôtel. J’ai mal à la tete. Pourquoi dites-vous toujours mensonge?

P/s: Đọc tiếp Bài 6 >>> http://www.tonybuoisangonline.com/bai-6-chuyen-viet-dung.html

6 thoughts on “Bài 5: Chuyện nói dối

  1. Trúc Đào

    Dượng Tony ơi, con viết thư này hy vọng sẽ nhận được lời khuyên của Dượng cho con hướng đi đúng hơn. Con năm nay 20 tuổi, hiện con đang là sinh viên năm 2 và đang kinh doanh cơm online cho các bạn sinh viên xung quanh đây. Truớc đây con đã làm qua rất nhiều việc từ bưng bê, bán shop cho đến ngồi văn phòng làm telesale. Con thích buôn bán lắm Dượng ơi, con tích góp để kinh doanh online, số vốn là 1-2 triệu nào là phụ kiện điện thoại, bột thiên nhiên để làm đẹp. Nhưng điều thất bại cả, là do con không đủ kiên trì, quýêt tâm và mảng marketing thực sự yếu, cạnh tranh không bằng những cơ sở đã ổn định. Lần này con quýêt định trở lại và kinh doanh cơm online, con đã đi khảo sát những quán ăn ( vì con cũng ăn quán suốt) và cơm hộp trong siêu thị. Thứ nhất quán ăn làm thức ăn rất sơ sài, bỏ ít thức ăn. Thứ hai, thức ăn hộp trong siêu thị thì siêu siêu ít mà lại 20-35 nghìn/hộp. Con nghĩ nếu mình làm cơm ngon, nhiều, đầy đủ thì sẽ được các bạn sinh viên rất ủng hộ. Và sau gần một tuần suy nghĩ con cũng quýêt định làm. Con nhờ mối quan hệ cũng kêu gọi được nhiều người ủng hộ. Con khuyến mãi trong hai ngày đầu ” mua 1 phần ăn tặng 1 ly Pepsi “, mỗi ngày con bán tầm khỏang 30-35 hộp, mỗi hộp chỉ bình dân 15 nghìn. Con quay cuồng trong bếp từ 7 giờ sáng đến 2 giờ trưa là giao hàng xong, sau đó con đi siêu thị (vì thịt ở chợ con thấy không ngon), tiếp tục về làm cho đơn chiều, giao hàng xong hết cũng đến 7 giờ tối, con lại đối mặt với đống chén bát khổng lồ và sơ chế nguyên liệu cho ngày tiếp theo. Sau hai ngày con mất ăn mất ngủ, con có được một cọc tiền…lẻ. Con hí hửng lấy ra đếm đi đếm lại, tính đi tính lại thì ra số tiền vốn ban đầu, chỉ xê xích hai ba chục ngàn. Nhưng, con nghĩ từ từ mình sẽ có dư. Con nghĩ mình bán cơm nhiều, thức ăn, màu sắc đẹp, chu đáo (shipper có khi leo đến tầng 5 kí túc xá để giao hàng) và có cả khuyến mãi nuớc uống thì sẽ thu hút được khách hàng. Nhưng thực tế, đến ngày thứ ba con không nhận được đơn hàng nào, con có được góp ý là cơm không đủ no cho các bạn nam (vì ngoài quán cho con thêm miễn phí) và có lẽ khẩu vị chưa thực sự làm hài lòng các bạn. Con nghĩ mình sẽ tiếp tục duy trì và cải thiện quán cơm online này nhưng con không biết nếu ế ẩm như thế này con sẽ tiếp tục được bao lâu, vốn thì từ huề đến lỗ, thời gian dành cho công việc này chiếm hết 14 tiếng/ ngày, cả tuần nay con không có thời gian học và tập gym như truớc nữa. Bạn thân con ai cũng nhìn con với ánh mắt ngao ngán, họ cũng gíup đỡ con tìm khách hàng những ngày qua hết rồi. Bây giờ con chỉ biết chờ khách vãng lai ngày được 5-6 hộp cũng chưa lấy đựơc vốn, thức ăn thì không để lâu đuợc. Dượng ơi, dượng có thể cho con lời khuyên được không ạ?
    Con cảm ơn Dượng nhiều lắm vì Dượng đã đọc hết những tâm sự của con.

    Reply
    1. Phạm Thanh Tùng

      Giờ bạn còn làm cơm online không? Kế hoạch kinh doanh của bạn là hướng tới sinh viên hay nhân viên công chức? bạn tổ chức thuê người giao hàng ra sao? maketing thế nào? và đặc biệt là cơm của bạn có gì hơn so với những quán khác,… có cả ngàn câu hỏi, bạn nói chung chung vậy ai mà giúp được :/

      Reply
    2. Cham Nguyen

      Chào bạn, mình là Châm, mình ở Hà Nội. Mình thấy ý tưởng của bạn rất hay, và cũng tiếc cho bạn vì chưa đi đúng hướng khiến việc kinh doanh không tốt. Mình rất quan tâm và muốn trao đổi thêm với bạn nhưng không biết cách liên lạc. Nếu bạn đọc được thì gửi mail cho mình nhé, địa chỉ email của mình là [email protected].

      Reply
    3. Trịnh Lợi

      Mình thấy ý tưởng rất hay. Mình chưa làm cái này nên ko biết cụ thể khó khăn hay thị trường ra sao. Nhưng đứng góc độ bản thân và nhìn nhận về kinh doanh mình khuyên bạn nên cân nhắc lại vài vấn đề.
      – Bạn không thể thỏa mãn được hết nhu cầu của khách, 1 món ngon tới mức nào đi chăng nữa vẫn bị chê, vì nó có thể ngon, và bày trí đẹp và bạn thấy thích nhưng người khác lại chẳng quan tâm, họ chỉ quan tâm có no ko, giá có rẻ không, . . . Người thích món mặn, người thích ăn nhạt,. . .
      Vì sao mọi người vẫn thích ra quán ăn hơn, vì khi đó họ được chọn lừa và họ buộc phải hài lòng với lựa chọn của họ. Ăn ít hay nhiều do họ, món nào thích thì ăn nhiều, món nào ko ngon thì ăn ít, hoặc lần sau ko ăn nữa. . .
      Nói chung là rất khó để phục vụ đc nhu cầu đó.
      Bạn nên định vị lại khách hàng, và định vị lại thực đơn của bạn. Và nên tập trung vào một vài món chủ chốt và trọng yêu thôi. Ví dụ bạn thích trình bày và trang trí đẹp, hãy hướng tới đồ ăn nhẹ như kim bắp, phở cuốn bánh, cơm nắm. . . theo góc độ là ăn nhẹ. Chứ ko phải ăn trưa ăn tối. Và hãy định vị nhu cầu cho khách vào 1 dịch vụ cụ thể. Khi đó bạn sẽ làm tốt hơn, hiệu quả hơn, mà ko tốn quá nhiều công sức và time đc sử dụng hiệu quả tối đa. Vì sao mình đưa ra ý kiến đó, vì sét cho cùng bạn chỉ có làm 1 mình, nên bạn cần cân nhắc kỹ cái gì khách cần, và cái gì mình làm được, và kết quả mình mong muốn là gì ( là thương hiệu, là dịch vụ, là kinh tế, là mối quan hê. . .) Vì làm gì cũng cần có mục đích thì mới làm được, và hiện tại bạn hướng tới mục đích nào, chỉ 1 hoặc 2 thôi nhé, đừng quá tham lam :D. Mình cũng đưa ra góc độ ý kiến bản thân, mong giúp bạn được điều gì đó. Chúc bạn thành công theo con đường mình chọn.

      Reply
  2. Nguyễn Hạnh

    Dượng à. Trong quá trình làm việc từ trước đến giờ Dượng có gặp phải người hướng nội nào ko ạ?
    Con là một người hướng nội và đang rất bất an về bản thân. Rất mong sẽ có một bài viết của Dượng về những người hướng nội như con, để con có niềm tin vào bản thân hơn ạ.

    Reply
  3. vũ khác người

    mình nghĩ là bạn ko nên đánh vào phân khúc sinh viên.lí do: sinh viên thì không nhiều tiền,có thể nấu ăn(tỈ phú thời gian mà). mình nghĩ bạn nên đánh vào phân khúc công nhân viên chức,họ thoải mái tiền bạc và cần sạch sẽ,chất lượng ở cơm của bạn.ko biết bạn ở hà nội hay sài gòn,trong sài gòn có mấy loại hình giao cơm online thành công rồi. cái quan trọng là bạn phải tạo ra khác biệt với các cái đã có. mình săp ra trường rồi,mình khâm phục dượng tony rất nhiều, mình cũng có ý định kinh doanh đây:). hi vọng bạn tìm ra hướng gải quyết.

    Reply

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *