Bệnh chắc ăn

By | Tháng Sáu 3, 2016

Bệnh chắc ăn – Tony Buổi Sáng

Mark Zuckerberg, ông chủ facebook mà chúng ta đang kết nối với nhau, được xem là một bộ óc xuất sắc của nhân loại thời đại chúng ta đang sống.

Và câu nói nổi tiếng của anh ” Rủi ro lớn nhất là không dám rủi ro. Trong thế giới thay đổi nhanh chóng hiện nay, có một cách làm đảm bảo bạn sẽ thất bại trong mọi thứ, chính là không dám mạo hiểm“.

benh chac an

Như vậy, tâm lý “chắc ăn” sẽ chứa đựng nhiều rủi ro hơn “mạo hiểm“. Một con tàu ra khơi sẽ an toàn hơn việc nó nằm ở cảng. Sóng thần không gây hại ngoài khơi, nó chỉ tàn phá đất liền, nơi con tàu tưởng như bình yên trú ngụ.

Thế giới đã khác, cách tiếp cận của giới trẻ phải khác. Đặc biệt là việc chọn nghề để học và chọn việc để làm, để khởi nghiệp.

Hình mẫu ngoan hiền, vở sạch chữ đẹp, “khi đi em hỏi khi về em chào, miệng em chúm chím” không được đánh giá cao nữa. Hình mẫu cá tính, đột phá, quyết đoán, làm khác, nghĩ khác, xê dịch, mạo hiểm, thay đổi…(nhưng không hư) là hình mẫu giới trẻ mà thế giới đang cần. Nhưng thật tiếc là cái này lại vô cùng hiếm ở châu Á. Chữ “ngoan” là một chữ không có tương đương trong tiếng Anh, tiếng Pháp. Ngoan ở châu Á nghĩa là biết vâng lời, obedient. “Không hư” mới là từ mới có giá trị hơn. Hãy nhận 1 bạn trẻ không hư vào làm, bạn sẽ được việc hơn 1 bạn trẻ ngoan (trừ việc văn phòng, thư ký).

Nhiều bạn trong CLB khởi nghiệp của Tony, khi yêu cầu thay đổi kiểu tóc, đầu đinh hay nhuộm mới, liền nói “mẹ mắng chết”. Kêu lên Đà Lạt họp khảo sát farm trên đó thì chỉ có 4/10 bạn đi, 6/10 còn lại “mẹ không cho, bạn gái không đồng ý”. Chưa có tỷ phú nào hỏi mẹ “mẹ ơi, con mở công ty nhé” rồi bà mẹ nói ừa mới dám mở. Làm ăn, mua bán với thể loại, tới đoạn quyết định thì “để về hỏi lại vợ” thì thôi, chỉ là cò con. Công ty mà chồng giám đốc, vợ làm kế toán để “chắc ăn” thì chỉ mãi mãi nằm ở quy mô trách nhiệm hữu hạn doanh số tầm tầm, vì có những cơ hội kinh doanh, “bà kế toán” không duyệt vì sợ mất.

Có bạn trẻ “chân trong chân ngoài”, vẫn đi làm, khởi nghiệp vào ban đêm hay cuối tuần, vì sợ “khởi nghiệp thất bại mà việc cũng mất“, đợi khởi nghiệp thành công mới xin nghỉ việc. Thì cả 2 đều tèo. Có bạn quyết tâm du học, luyện IELTS, SAT để xin học bổng nước ngoài mà cũng sợ không được, luyện luôn toán lý hoá để đậu ĐH tốp trên trong nước thì…cả 2 đều không đạt. Có bạn xin Tony cho học bổng đi du học, tới đoạn yêu cầu viết tự luận và nộp hồ sơ thì “thôi con không đi, con đang mua nhà trả góp. Trước khi đi du học, con phải có 1 cái nhà ở đây cho ba mẹ. Con trả góp 10 năm nữa là xong”.

Thế giới của người thành đạt không dành cho người “tính toán chắc ăn“. High risk, high return. Ai rủ mình kinh doanh mà “đảm bảo, không có rủi ro gì” thì một là lừa đảo, hai là đứa thơ ngây, mới bước ra từ tháp ngà lý luận. No risk thì no return. Không có kinh doanh đầu tư nào mà “100% chắc thắng”

Còn nếu bạn không có tính mạo hiểm, thì đừng ước mơ xa xôi. Sẽ khổ tâm, khổ trí.

17 thoughts on “Bệnh chắc ăn

  1. Huỳnh Thị Thu Thảo

    Mình tốt nghiệp đại học QTKD ra trường mình xin việc trong công ty. Công việc không trúng với ngành học nên mình quyết lên sài gòn tìm việc làm. Mình đang thử sức trong lĩnh vực Bất Động sản, nhưng ngành này không dễ , khâu tìm và tư vấn Khách Hàng khá khó … Mình có chút nản lòng phải làm sao với tình hình bây giờ???

    Reply
    1. Trần Thanh Ngọc

      Vì sao bạn chọn Bất Động Sản.
      Ai là Thầy của bạn khi bạn làm BĐS

      Reply
    2. Trần Thanh Ngọc

      Tại sao bạn làm BĐS?
      Ai là Thầy của bạn khi bạn làm BĐSâ

      Reply
  2. Hoàng mạnh cường

    Tin t đi. 1 khi đã thành công thì kể là con chó mà bạn nói là con mèo thì ng ta cũng vẫn tin thôi. Làm gì thì làm tin tưởng bản thân mình làm được là tốt nhất chứ khuyên kiểu ntn rồi có ngày cũng bán nhà thôi. Thất bại 1,2 lân có thể khiến chúng ta k nản nhưng thất bại nhiều lần hậu quả ntn chúng ta biết r đó. Nên là hãy chuẩn bị mọi thứ thật kĩ càng rồi tung cú dứt điểm quyết định

    Reply
    1. Dương huyền thương

      Yeah.i think so. Tôi có anh bạn, từ nhỏ là HS giỏi quốc gia, lớn du học học bổng,30 tuổi làm PGĐ.Rồi khi a giỏi ở chuyên môn hẹp.A thấy vùng vẫy với cái ghế GĐ 1cty nhánh sẽ không thể hết làm nô lệ cho CV và ko có tự do.A nghỉ việc và bắt đầu làm doanh nghiệp.a nói:”mất 5nam cho ghế GĐ kia ,a sẽ mất 3 năm cho mô hình của chính mình”. Time sau a nói:a đã thấy sự khó khăn khi dừng làm việc và dừng các khoản thu chỉ có chi,trong khi trước kia a nói:”dự án 5tr usd không có a thì sếp tổng cũng phải loay hoay”.

      Reply
  3. Lâm Nhựt Minh

    Dượng thân mến, con muốn tham gia clb mua bán nông sản làm tư thiện cuối tuần, cách nào tham gia hả Dượng, trước giờ con chưa từng làm việc này nhưng sau khi con hiểu ra những kỹ năng quan trọng cần rèn luyện trong năng đoạn khởi nghiệp của doanh nhân thành đạt là bán hàng, maketing, đàm phán con có mong muốn được tham gia, với lại con cũng khát khao thay đổi cuộc sống và giúp đỡ những người khác.
    email con: [email protected] . sđt con : 0949046460 thân ái!

    Reply
  4. Hương

    Tò mò về anh Tony quá! Em nhừ rồi nhưng vẫn muốn xin học bổng từ anh thì xin thế nào hả anh? 🙂

    Reply
  5. Ngô Thị Uyên

    Em đang muốn nghỉ việc để theo đuổi những gì mình thích, nhưng đang phân vân chưa biết chuyển giao thế nào.

    Reply
  6. huyen tram

    mình đang làm một nhận viên nhỏ lương ít ỏi trong cong ty chuyên về nội thất.
    mình rất thích trồng hoa, làm đồ handmade và rất muốn mở 1 cửa hàng chuyên về nguyên phụ liệu handmade và những thứ mình làm ra. có thẻ e tư vấn cho mình biết điều kiện thuận lợi và khó khăn cho việc mở cửa hàng và vốn bao nhiêu không ? có thể tư vấn cho em được không. điều kiện cần và đủ để mở 1 shop handmade
    chân thành cảm ơn

    Reply
    1. Tú Cao

      sao mà bạn có ý tưởng giống y chang mình.kể cả công việc hiện tại.không thể tin dc.

      Reply
  7. Nhung

    Dượng Tony nói đúng vấn đề của con rồi. Con muốn xin học bổng nước ngoài mà vẫn chần chừ chưa học ielts, sat mà vẫn đăm đăm toán, lý, hóa để thi đh vn. Nhưng bây giờ , là tháng 2 rồi, con cũng không dám từ bỏ. Đọc bài viết của Dượng con tự thấy xấu hổ.

    Reply
  8. Huy Tran

    Cứ mỗi bài viết của anh Tony sau khi đọc xong các bạn phải tự rút cho mình một vài điều (gọi là quan sát..) khi các bạn đọc khoảng 10 bài viết của anh Tony, tôi nghĩ các sẽ ít hỏi anh Tony là ai? rồi xin tham gia câu lạc bộ, rồi xin học bổng, rồi hỏi tự kỷ v.v. các bạn sẽ tự biết mình sẽ làm gì lúc khó khăn. Khi không biết các bạn sẽ tự tìm hiểu nghiên cứu ngày ngày đêm đêm, thất bại thì làm lại có nghĩ là không sợ rủi ro v.v. muốn có học bổng thì đầu tư nghiên cứu học hỏi rồi lên kế hoạch tìm học bổng trên mạng … something like that … Các bạn là người Việt mà… các bạn cũng phải học cách chảnh (bệnh Cocky) của anh Tony ấy… Hễ anh Tony xuất bản bài nào là tôi đọc bài đó nhưng tôi không hỏi xin tham gia câu lạc bộ gì gì đó của ảnh, “khi nào ảnh mời thì tôi tham gia, ảnh không mời thì tôi vẫn đọc bài của ảnh … hehe …. với tôi như thế là đủ (Chấm hết)

    Reply
  9. Lê Hoàng Phương Nam

    Thế giới của người thành đạt không dành cho những người tính toán chắc ăn

    Reply

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *