Chuyện ở quán phở trưa

By | Tháng Sáu 9, 2016

Chuyện ở quán phở trưa – Tony Buổi Sáng

Tony sáng nay có việc lên Sài Gòn gặp khách ở khu Nguyễn Huệ quận 1, xong cái đi bộ qua đường để ăn trưa. Tới quán phở 24 thì thấy có 2 mẹ con người bán vé số đang nhìn vô quán. Người mẹ khoảng 3 chục nhưng trông hốc hác, còn con bé con khoảng 4-5 tuổi, đội cái mũ rộng vành lụp xụp, hai mẹ con cứ thập thò miết ngoài cửa. Người mẹ nhìn Tony có vẻ muốn hỏi gì đó nhưng e ngại không dám, nên Tony mới lên tiếng trước, hỏi hai mẹ con cần hỏi gì nè. Chị liền hỏi ở đây một bát phở chỉ có thật chỉ là 29 nghìn không, ở khu này tôi thấy cái gì cũng đắt nên không dám vào, phải hỏi trước cho chắc. Tony nói ừa, phở tô nhỏ chỉ có 29 ngàn thôi cô, vô ăn đi. Chị mới hỏi thêm là “có tính thêm gì nữa không anh”, Tony nói không, không dùng khăn dùng nước thì chỉ có 29 ngàn. Cái chị mới mạnh dạn dắt con bé vào. Nghe hai mẹ con nói với nhau, giọng địa phương miền ngoài đặc sệt.

chuyen o quan pho trua

Tony thấy chị kêu có 1 bát 29 nghìn cho con bé. Con bé đói quá nên phở còn nóng mà nó đã ăn từng muỗng to. Chị ngồi khép nép trong 1 góc, móc tiền lẻ ra đếm, đúng 29 ngàn thì cầm chặt bên tay trái, đợi con ăn xong thì trả. Con bé hỏi sao mẹ không ăn, chị lắc đầu, nói con ăn từ từ, kẻo nóng. Thấy chị quay đi, tránh nhìn vào bát phở.

Tony ăn xong, sẵn trả luôn tô phở kia. Một lúc sau, chị gọi cô phục vụ tới gửi tiền thì cô phục vụ nói “có chú kia trả rồi”, chị mới quay lại nhìn. Tony mới cười nói thôi để tui mời con bé. Chị cầm tiền qua đưa cho Tony, nói thôi, tiền cháu ăn ngại lắm. Tony nói không có nhiêu đâu chị, xua tay không lấy. Chị kêu con bé lại nói cám ơn bác đi con, xong móc trong giỏ ra xấp vé số. Tony mau mắn nói thôi cô, tui không biết chơi vé số. Cái chị nói không, tôi đưa anh 3 tờ, coi như tiền bát phở vừa rồi. Tony cũng từ chối nhưng cổ kiên quyết không chịu, nói tôi bán vé số cũng có lãi anh à, tôi không cho cháu lấy tiền người khác cho. Sợ ồn ào phiền quán nên Tony mới cầm, đưa cho cổ 1 ngàn cho đúng giá trị vì biết gặp người đẳng cấp. Chị cám ơn rồi tất tả dắt con bé ra khỏi quán.

Tony nhìn theo bóng hai mẹ con đi liêu xiêu trong nắng trưa gay gắt mà nhớ hồi xưa, hồi Tony học lớp 4, vừa chuyển ra thị trấn học. Lúc đó nhà Tony còn nghèo, nghèo đến mức Tony mặc chung cái quần xanh đồng phục với chị Ba đi học. Có lần má đạp xe lên trường đón Tony về, nắng nóng kinh khủng nên Tony nói con khát nước quá má à. Thấy má dừng xe lại đếm tiền trong giỏ, rồi đạp vô xe nước mía dốc đường lên ga xe lửa. Má gọi có 1 ly, Tony cũng hỏi sao má không uống, má lắc đầu. Tony khát quá nên uống cái rột hết ly, xong hai mẹ con đạp về. Tối ngồi học bài, nghe ở nhà dưới tiếng chị Hai cự nự, nói má chiều chuộng thằng Tèo quá đáng, tiền mai mua gạo mà mua nước mía uống. Sang gì sang dữ vậy trời.

Hồi đó, Tony nghĩ nước mía là xa xỉ phẩm. Giống bát phở với hai mẹ con chị vé số trưa nay.

Dạo này già cả, hay nhớ chuyện xưa. Nước mắt bỗng dưng chảy miết.

4 thoughts on “Chuyện ở quán phở trưa

  1. Phúc

    Đọc xong câu chuyện của anh, Phúc lại nhớ đến hộp sữa tươi ngon nhất mà Phúc được uống. Xin chia xẻ với các bạn và cũng là một kỷ niêm của tuổi thơ.
    Ngày đó, Phúc học lớp 3, nhà làm ruộng nên mỗi khi gặt xong là nhà nào cũng rộn ràng…đi chở phân trong chuồng lợn, chuồng bò ra đồng. Trời nắng nóng, hai bố con đẩy e thồ phân cao hơn cả người Phúc. Cả hai bố con đều nhê nhại mồ hôi. Đến chuyến cuối cùng, bố nói:
    – cố lên tí bố mua cho hộp sữa.
    Nghe câu này mà tỉnh cả người, Cái năm đó 2003, sữa tươi Vinamilk là thứ xa sỉ với trẻ con ở nông thôn. Trừ khi..ốm mới được hộp sữa đó để uống. Đi đến giữa làng có một hàng tạp hóa, bố dựng xe lui lên một đoạn tránh của nhà người ta và lấy ra mấy nghìn để mua hộp sữa tươi. Đưa cho Phúc uống, chẳng dám uống nhiều mà uống ngụm một và nuốt dần dần từng ngụm vì sợ nó hết (kiểu như để dành). Đứng ngoài uống và đợi bố, bố vào nhà người ta đánh một hơi thuốc lào và làm ngụm chè xanh rồi ra đi tiếp. Lúc đó sữa vẫn còn, xin lỗi các bạn là hơi mất vệ sinh chút 🙂 . Một tay dun xe cho bố, một tay cầm hộp sữa uống dù biết là đang dun phân lợn. Bố dục:
    – Uống đi con cho hết
    Thế mà ngậm mãi đến lúc đi gần đến ruộng mới vứt vỏ hộp đi. Từ đó đến ruộng cũng gần 1km.
    Đúng là một hộp sữa thực sự ngon

    Reply
    1. Quân

      Hihi. Ba của bạn tuyệt vời quá. Ai cũng có một thời để nhớ nhỉ !

      Reply

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *